Sinh Ly Tử Biệt từ ngàn xưa vẫn là quy luật của tạo hóa bất di bất dịch. Có sinh thì có tử. Có hợp rồi cũng có tan. Đã là người trong cõi nhân sinh không ai có thể vượt ra khỏi quy luật nầy. “Tất cả mọi người đều bình đẳng trước cái chết”.
Dù giàu nghèo, già trẻ, đẹp xấu, quyền cao chức trọng hay cùng đinh đều có chung một hoàn cảnh. Có khác chăng là những sự chuẩn bị về hình thức. Người giàu có thì chuẩn bị sang trọng nhiều tốn kém thậm chí còn thuê những người chuyên “than vay, khóc mướn” để cho buổi tiễn đưa về nơi an nghỉ ngàn Thu được thêm phần “ngậm ngùi tiếc nuối”. Kẻ nghèo khó chỉ một chiếc áo quan loại rẻ tiền, vài ba nén nhang với một vài nghi thức tôn giáo thế cũng đủ ấm lòng ngừơi chết, mà cũng được vui lòng người ở lại.
Việc sinh ra và chết đi là quy luật bất di bất dịch của tạo hóa mà chúng ta thường cho là do số mệnh đặt để. Chúng ta không tự chọn cho mình được ngày sinh, nơi sinh, trong hoàn cảnh giàu, nghèo, sang, hèn. Chúng ta cũng không tự chọn được ngày ra đi về thế giới bên kia. Ngoại trừ những kẻ chán đời muốn đi ngược lại quy luật tạo hóa.Tự hủy hoại đời sống của mình do một phút giây nông nỗi nào đó trong cơn tuyệt vọng.
Mỗi người có một định mệnh riêng tư an bài cho thân phận nhỏ bé trong cõi nhân sinh. Chúng ta an vui với cuộc sống như món quà quý báo của thượng đế và an phận chấp nhận rủi may cùng với chuyến đi xa về cõi hư vô, mà chúng ta thường vui miệng gọi là “về với ông bà, tổ tiên”.
Khi cất lên ba tiếng khóc đầu đời để bước vào cõi nhân sinh, vô hình chung chúng ta đã chấp nhận dấn thân vào một nơi chốn nghiệt ngã, nhiều niềm vui, nhiều hạnh phúc nhưng không thiếu nỗi buồn đau tủi nhục. Chúng ta bước đi trong một quảng đường nhiều sóng gió vui, buồn, vinh, nhục, hạnh phúc khổ đau lẫn lộn và cuối cùng ra đi với hai bàn tay trắng, bất luận tuổi tác già, trẻ, hay sơ sinh. Người theo đạo Thiên Chúa thì về Thiên Đàng hoặc xuống Địa Ngục. Người theo đạo Phật thì lên chốn Niết Bàn hay trầm luân nơi cỏi Âm Ty với mười hai cửa ngục, tùy thuộc vào những gì mà người đó đã tạo ra trong cõi nhân sinh được gọi là Nhân Quả. Thân phận nhỏ bé của con người chỉ biết cúi đầu tuân phục.
Mỗi lần đến viếng thăm nghĩa trang mỗi năm tôi thường loanh quay bên những ngôi mộ.Có những ngôi mộ vừa xây ,có những ngôi mộ bằng đá ong mấy chục năm .Mỗi người có một số phận có những thước phim về cuộc đời đã qua nay tất cả lại im lìm nằm chung với nhau không có một người thân hay bạn bè nào an nghỉ tại đây. Tôi cũng cảm thấy bùi ngùi, xót xa cho thân phận nhỏ nhoi của con người mất sớm trong độ tuổi đôi mươi mà trên đường tôi bắt gặp ...
Hàng triệu ngôi mộ, hàng triệu con người đả kết thúc cuộc sống trong những ngôi mộ lạnh lẽo. Chúng ta đã đến trong cõi nhân sinh và “Đã Rong Chơi” như lời một nhạc sĩ nổi tiếng đã nói, với biết bao niềm hạnh phúc, nhưng cũng không thiếu những đau thương nghiệt ngã.
Với chúng ta hãy an vui với cuộc sống đang có, đừng bận tâm lo lắng cho ngày mai. Tất cả chúng ta đều được an bài bởi một định mệnh. Chúng ta không thể đi ngược lại những gì mà Thượng Đế đặt để cho kiếp nhân sinh.
Hãy cố tạo cho cuộc sống có đầy ý nghĩa và cái chết xứng đáng được lưu danh cho hậu thế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét